NguoiViet.com.vnNgười Việt khắp thế giới
Gia đình xuyên quốc gia

Ra quyết định chung khi cả nhà ở trên màn hình

Những việc lớn của gia đình giờ được quyết trong một cuộc gọi nhóm. Hình thức ấy có mấy đặc tính riêng, và không biết chúng thì cuộc gọi nào cũng kết thúc trong khó chịu.

a family sitting around a table with one empty chair and a laptop propped open

Những việc lớn của một gia đình hai nước — chữa bệnh cho cha mẹ, bán hay giữ nhà, ai chăm ai, có đưa cha mẹ sang hay không — giờ được quyết trong một cuộc gọi nhóm.

Hình thức ấy có mấy đặc tính riêng, và không biết chúng thì cuộc gọi nào cũng kết thúc trong khó chịu mà không ai hiểu vì sao.

Đặc tính một: không có thời gian để nghĩ lại

Trong một gia đình ở cùng một nơi, một quyết định lớn được bàn dần qua nhiều bữa cơm, nhiều lần đi ngang qua nhau, nhiều câu nói nửa chừng.

Trên màn hình, mọi thứ phải gói vào một khung giờ. Người ta bước vào cuộc gọi chưa kịp nghĩ và bước ra khi đã phải chốt.

Cách chữa đơn giản nhất: tách làm hai cuộc. Cuộc đầu chỉ để nêu vấn đề và nghe nhau; cuộc sau, vài ngày sau, mới quyết. Phần lớn xung đột biến mất chỉ nhờ khoảng nghỉ đó.

Đặc tính hai: người mệt nhất thường nói ít nhất

Chênh lệch múi giờ khiến một bên luôn họp vào giờ xấu — sáng sớm trước khi đi làm, hoặc đêm khuya sau một ca dài.

Người ấy nghe nhiều hơn nói, đồng ý cho xong, rồi sau đó thấy mình không thật sự đồng tình. Từ đó sinh ra chuyện quay lại lật vấn đề, và bên kia thì thấy đã chốt rồi sao còn nói.

Luân phiên giờ họp, kể cả khi bất tiện cho người đang thuận, là cách sửa trực tiếp nhất.

Đặc tính ba: người ở gần biết nhiều hơn nhưng nói sau

Người ở Việt Nam là người thấy tình hình thật: cha mẹ ăn uống ra sao, nhà cửa thế nào, hàng xóm nói gì.

Nhưng trong cuộc gọi, người ở xa thường nói trước và nói nhiều hơn — vì họ chuẩn bị sẵn phương án, vì họ gánh phần tiền, và vì họ chỉ có một khung giờ.

Kết quả là quyết định được đưa ra dựa trên thông tin ít hơn thông tin sẵn có. Cách sửa là mở đầu mỗi cuộc gọi bằng việc để người ở gần kể trước, và không ai bàn phương án cho tới khi họ kể xong.

Đặc tính bốn: người quan trọng nhất hay bị để ngoài

Rất nhiều cuộc họp gia đình bàn về cha mẹ mà không có cha mẹ trong đó — vì ngại làm họ lo, vì họ không dùng được thiết bị, hoặc vì con cái quen quyết thay.

Điều đó dẫn tới những quyết định hợp lý về mặt tổ chức mà người trong cuộc không muốn: chuyển chỗ ở, thuê người chăm, sang nước ngoài sống.

Nguyên tắc đáng giữ: người bị ảnh hưởng nhiều nhất phải có mặt, kể cả khi việc đó làm cuộc họp chậm hơn. Nếu không thể có mặt trọn vẹn thì ít nhất phải được hỏi riêng trước và được báo lại sau.

Đặc tính năm: im lặng bị đọc sai

Trên màn hình, im lặng có thể là đường truyền trễ, là đang suy nghĩ, là đang bận tay, hoặc là không đồng ý.

Người khác không phân biệt được, nên họ thường đọc thành ý nghĩa nặng nhất. Nhiều mâu thuẫn trong gia đình bắt đầu từ một khoảng lặng bị hiểu là thái độ.

Cách gỡ là hỏi thẳng từng người một lần trước khi kết thúc, thay vì coi không phản đối là đồng ý.

Ghi lại kết luận là việc nên làm

Nghe rất hình thức với một cuộc nói chuyện gia đình, và nó giải quyết được nhiều thứ.

Một tin nhắn ngắn sau cuộc gọi — đã thống nhất gì, ai làm gì, khi nào xem lại — ngăn được tình trạng mỗi người nhớ một kiểu, vốn là chuyện gần như chắc chắn xảy ra sau vài tuần.

Nó cũng giúp người vắng mặt biết chuyện mà không phải nghe kể lại qua nhiều lớp.

Những quyết định không nên đưa lên cuộc gọi

Có ba loại nên tách ra khỏi cuộc họp gia đình.

Việc có hệ quả pháp lý — tài sản, uỷ quyền, thừa kế — cần ý kiến chuyên môn trước, rồi mới bàn trong nhà trên nền thông tin đúng.

Việc y tế cần quyết theo lời bác sĩ đang điều trị, không theo biểu quyết của số đông trong gia đình.

Và những mâu thuẫn cũ giữa hai người thì nên giải quyết riêng, không nên mở ra trong một cuộc gọi có mặt đông người — vì trên màn hình, không ai bỏ ra ngoài được một cách tự nhiên.

Điều bài này không làm

Không nói gia đình nên quyết thế nào, và không đánh giá cách nhà nào đang làm.

Mỗi gia đình có cấu trúc riêng và những chuyện chỉ người trong nhà biết. Thứ bài này đưa ra là năm đặc tính của hình thức họp qua màn hình — để những khó chịu lặp lại được nhìn thấy là vấn đề của hình thức chứ không phải bằng chứng rằng ai đó đã đổi khác.

Vì sao nên tách làm hai cuộc gọi?

Vì trên màn hình mọi thứ bị gói vào một khung giờ, người ta bước vào chưa kịp nghĩ và bước ra đã phải chốt. Cuộc đầu để nghe, cuộc sau mới quyết.

Vì sao người ở gần hay nói sau?

Vì người ở xa thường chuẩn bị sẵn phương án và chỉ có một khung giờ — nên quyết định bị đưa ra dựa trên ít thông tin hơn thông tin sẵn có.

Ai hay bị để ngoài cuộc họp?

Chính cha mẹ — người bị ảnh hưởng nhiều nhất. Nguyên tắc: họ phải có mặt, hoặc ít nhất được hỏi riêng trước và báo lại sau.

Loại quyết định nào không nên đưa lên cuộc gọi gia đình?

Việc có hệ quả pháp lý (cần ý kiến chuyên môn trước), việc y tế (theo bác sĩ điều trị chứ không theo biểu quyết), và mâu thuẫn cũ giữa hai người.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88