Chăm cha mẹ già khi mình ở nước khác là phần nặng nhất của một gia đình hai nước. Nó cũng là phần mà mọi cách sắp xếp đều chỉ là giải pháp tạm — và biết trước điều đó giúp chuẩn bị thay vì bị động.
Việc chăm sóc luôn có một người thật đang làm
Dù gia đình sắp xếp thế nào, cuối cùng vẫn có một người ở gần làm phần có mặt: đưa đi khám, ở lại bệnh viện, nấu ăn, giải quyết việc đột xuất.
Người đó thường là một người con còn ở Việt Nam, đôi khi là con dâu hoặc con rể, đôi khi là một người cháu. Họ gánh phần công việc mà tiền không thay được.
Nhận ra và gọi tên người ấy là bước đầu tiên của mọi sắp xếp tử tế — vì rất nhiều gia đình vận hành nhiều năm mà chưa bao giờ nói thành lời rằng ai đang làm việc đó.
Mất cân bằng giữa tiền và công
Người ở xa gửi tiền; người ở gần bỏ thời gian và sức. Hai đóng góp ấy đều thật, và chúng không so sánh được với nhau.
Vấn đề nảy sinh khi tiền được coi là đã đủ để tròn trách nhiệm, còn công sức thì bị coi là điều đương nhiên vì "dù sao cũng ở gần".
Đây là nguồn oán giận âm ỉ phổ biến nhất trong các gia đình kiểu này, và nó hiếm khi được nói ra cho tới khi bùng lên vào một dịp căng thẳng.
Điều giúp được
Nói rõ từ sớm rằng công sức cũng là đóng góp, hỏi người ở gần cần gì chứ không chỉ gửi thêm tiền, và sắp xếp để họ có những quãng nghỉ thật — kể cả khi việc đó tốn tiền.
Cha mẹ thường giấu bệnh
Đây là hiện tượng lặp lại tới mức nên coi là mặc định: cha mẹ giảm nhẹ hoặc giấu hẳn vấn đề sức khoẻ để con ở xa khỏi lo, khỏi bỏ việc, khỏi tốn tiền vé.
Kết quả là người ở xa thường biết chuyện muộn hơn nhiều so với mức họ nghĩ, và biết qua người khác chứ không qua cha mẹ.
Cách duy nhất hiệu quả là không dựa vào lời cha mẹ tự kể: hỏi trực tiếp người đưa đi khám, và nếu được thì có một kênh liên lạc với cơ sở y tế đang theo dõi — điều cần thu xếp trước và cần cha mẹ đồng ý.
Những gì nên chuẩn bị khi mọi việc còn ổn
- Một người được uỷ quyền rõ ràng để xử lý việc gấp — làm đúng thủ tục chứ không phải bằng lời dặn miệng.
- Hồ sơ y tế được tập hợp lại một chỗ, kể cả bản chụp, để không phải dựng lại từ đầu khi có chuyện.
- Danh sách thuốc đang dùng và bác sĩ đang theo dõi, cập nhật định kỳ.
- Thoả thuận giữa anh chị em về ai làm gì, chi phí chia thế nào, và ai là người quyết khi gấp.
Cả bốn việc đều dễ làm lúc bình thường và gần như không làm được khi đang trong bệnh viện.
Uỷ quyền là việc pháp lý, không phải việc tình cảm
Rất nhiều gia đình vận hành bằng niềm tin: người ở nhà cứ thế làm mọi việc thay cha mẹ.
Cho tới khi gặp một việc cần giấy tờ — ngân hàng, cơ quan, bệnh viện, nhà đất — thì mới thấy không ai có thẩm quyền chính thức, và mọi thứ dừng lại đúng lúc gấp nhất.
Hình thức uỷ quyền nào phù hợp, làm ở đâu, có giá trị tới đâu là câu hỏi có câu trả lời cụ thể trong quy định và phải hỏi luật sư ở Việt Nam hoặc cơ quan có thẩm quyền. Với người đang ở nước ngoài, cơ quan đại diện Việt Nam là nơi hỏi về việc ký giấy tờ từ xa.
Khi có biến mà không kịp về
Đây là tình huống mà mọi người đều sợ và ít ai chuẩn bị.
Ba việc nên có sẵn: thông tin liên lạc của người có thể tới trong vài giờ, một khoản dự phòng để không phải xoay tiền vào đúng lúc đó, và một hiểu biết trước về việc xin nghỉ gấp ở nơi mình làm.
Về phía đi lại, việc bay gấp có thể vướng thủ tục nếu giấy tờ không sẵn sàng — nên hộ chiếu còn hạn và các giấy tờ cần thiết luôn ở trạng thái dùng được là một phần của việc chăm cha mẹ, dù nghe không liên quan.
Đưa cha mẹ sang không phải lời giải cho mọi nhà
Với nhiều gia đình, đó là hướng tự nhiên. Nhưng nó chuyển vấn đề chứ không xoá vấn đề: cha mẹ mất mạng lưới quen thuộc, mất ngôn ngữ, mất khả năng tự đi lại — những điều mà chuyên mục khác của trang này đã nói tới.
Và nó chỉ khả thi khi điều kiện pháp lý cho phép, điều phụ thuộc hoàn toàn vào quy định của nước sở tại và vào hoàn cảnh cụ thể.
Trang này không khuyên nên hay không nên. Điều đáng nói là quyết định ấy nên được bàn với chính cha mẹ, sớm, và bàn thật chứ không chỉ thông báo.
Điều bài này không làm
Không nêu quy định về uỷ quyền, y tế, bảo hiểm hay nhập cảnh của bất kỳ nước nào, và không nói gia đình nào đang làm đúng.
Mỗi nhà có một cấu trúc khác nhau: số anh chị em, khoảng cách, điều kiện tài chính, sức khoẻ của cha mẹ. Thứ bài này đưa ra là những việc nên chuẩn bị trước, vì gần như mọi gia đình đều nói rằng họ ước mình đã chuẩn bị sớm hơn.
Ai thật sự đang chăm sóc trong một gia đình hai nước?
Luôn có một người ở gần làm phần có mặt — thường là một người con còn ở Việt Nam. Gọi tên người đó là bước đầu của mọi sắp xếp tử tế.
Vì sao hay có oán giận âm ỉ giữa anh chị em?
Vì tiền được coi là đã tròn trách nhiệm, còn công sức của người ở gần bị coi là đương nhiên — và điều đó hiếm khi được nói ra cho tới khi bùng lên.
Vì sao không nên dựa vào lời cha mẹ tự kể về sức khoẻ?
Vì cha mẹ thường giảm nhẹ hoặc giấu để con ở xa khỏi lo — nên hỏi trực tiếp người đưa đi khám, và thu xếp trước một kênh với cơ sở y tế nếu cha mẹ đồng ý.
Vì sao uỷ quyền là việc phải làm sớm?
Vì khi gặp việc cần giấy tờ — ngân hàng, cơ quan, bệnh viện — mà không ai có thẩm quyền chính thức thì mọi thứ dừng lại đúng lúc gấp nhất. Hỏi luật sư hoặc cơ quan đại diện Việt Nam.