NguoiViet.com.vnNgười Việt khắp thế giới
Gia đình xuyên quốc gia

Gửi tiền về và những kỳ vọng lớn dần theo năm tháng

Khoản tiền gửi về đều đặn là sợi dây thật nhất giữa hai đầu. Nó cũng là chỗ hình thành một hệ kỳ vọng mà không ai thoả thuận và gần như không ai rút lại được.

a hand passing a plain envelope across a counter at a small neighbourhood shop in daylight

Khoản tiền gửi về đều đặn là sợi dây thật nhất giữa hai đầu của một gia đình hai nước. Nó cũng là chỗ hình thành một hệ kỳ vọng mà không ai từng thoả thuận và gần như không ai rút lại được.

Nó bắt đầu như một việc tạm và trở thành cố định

Gần như luôn bắt đầu từ một việc cụ thể: lo một đợt chữa bệnh, sửa lại mái nhà, đóng học cho một đứa cháu.

Rồi việc ấy xong và khoản tiền vẫn tiếp tục, vì dừng lại khó nói hơn là tiếp tục. Sau vài năm nó trở thành một phần của ngân sách gia đình ở nhà — và tới lúc đó, nó không còn là sự giúp đỡ mà là một khoản thu được tính trước.

Chuyển đổi âm thầm ấy là gốc của gần như mọi khó xử về sau.

Ba loại rất khác nhau nhưng thường bị gộp làm một

  • Tiền nuôi. Chi phí sống của cha mẹ hoặc người phụ thuộc. Đều đặn, cần thiết, và không có điểm dừng tự nhiên.
  • Tiền cho việc cụ thể. Một đợt chữa bệnh, một khoản sửa chữa, một dịp hiếu hỉ. Có điểm bắt đầu và điểm kết thúc.
  • Tiền đầu tư hoặc tích luỹ. Mua đất, góp vốn, gửi về để dành. Về bản chất là tài sản của người gửi chứ không phải chi tiêu.

Ba loại này đòi cách nói khác nhau và cách ghi chép khác nhau. Khi cả ba cùng đi vào một đường và không ai phân biệt, thì tới lúc có việc — nhất là việc tài sản — không ai còn dựng lại được ai đã đóng góp cái gì.

Kỳ vọng lớn dần mà không ai điều chỉnh

Thu nhập của người gửi có thể tăng, và mức gửi thường tăng theo. Nhưng khi thu nhập giảm — mất việc, ốm đau, sinh con, kinh tế khó — thì mức gửi rất khó giảm tương ứng.

Lý do không phải là ai đòi hỏi vô lý. Là vì ở nhà, khoản ấy đã được tính vào kế hoạch; và ở xa, người gửi ngại nói rằng mình đang chật vật, vì sợ bị hiểu là thoái thác.

Kết quả là nhiều người duy trì một mức gửi vượt quá khả năng thật của mình trong nhiều năm, và không ai ở nhà biết điều đó.

Bức tranh sai lệch về đời sống ở nước ngoài

Người ở nhà thường hình dung mức sống ở nước ngoài qua con số quy đổi, mà không thấy phần chi phí đi kèm: tiền nhà, bảo hiểm, đi lại, nuôi con, và những khoản bắt buộc mà ở Việt Nam không có.

Người ở xa cũng góp phần vào bức tranh đó — bằng cách chỉ kể chuyện tốt, chỉ gửi ảnh những lúc vui, và không nói ra những tháng khó.

Hai phía cùng duy trì một hình dung không đúng, và cả hai đều nghĩ mình đang cư xử tử tế.

Mất cân bằng giữa các anh chị em

Khi một người gửi nhiều hơn, hoặc khi người ở gần bỏ công còn người ở xa bỏ tiền, cảm giác công bằng rất khó giữ.

Chỗ dễ vỡ nhất là khi hai loại đóng góp được đem ra so sánh trong một lúc căng thẳng — thường là lúc có việc lớn: cha mẹ ốm nặng, chia tài sản, hoặc một biến cố tài chính.

Điều giúp được là ghi lại, không phải để tính toán với nhau mà để không ai phải nhớ bằng trí nhớ. Một danh sách đơn giản về ai gửi gì, khi nào, cho việc gì đã gỡ được nhiều tranh cãi hơn bất kỳ lời giải thích nào.

Khi tiền gửi về dùng để mua tài sản

Đây là chỗ cần cẩn thận nhất, vì nó chuyển từ chuyện chi tiêu sang chuyện quyền sở hữu.

Tiền của một người, đứng tên một người khác, dùng cho một tài sản ở một nước khác — ba yếu tố đó đủ để tạo ra tranh chấp nhiều năm sau, kể cả giữa những người rất thương nhau.

Ở mức này thì không còn là việc gia đình mà là việc pháp lý. Cách ghi nhận đóng góp, cách đứng tên, hệ quả về sau — tất cả phụ thuộc vào quy định và phải hỏi luật sư ở Việt Nam trước khi chuyển tiền, không phải sau. Bài về tài sản và thừa kế trong chuyên mục này nói kỹ hơn.

Nói chuyện tiền bạc trong gia đình Việt là chuyện khó

Vì nó dễ bị đọc thành tính toán, thành thiếu tình nghĩa, hoặc thành lời trách móc.

Những gia đình xoay xở tốt thường không phải gia đình dư dả hơn, mà là gia đình đã nói được một lần cho rõ: khoản này dùng vào việc gì, dự kiến trong bao lâu, và sẽ xem lại khi nào.

Nói trước ở lúc bình thường dễ hơn rất nhiều so với giải thích ở lúc phải giảm.

Khi hoàn cảnh buộc phải giảm

Điều nên tránh là dừng đột ngột không báo trước, vì phía nhận đã sắp xếp cuộc sống theo khoản đó.

Cách ít gây tổn thương nhất là báo sớm, nói rõ lý do bằng sự việc cụ thể, và nếu được thì đưa ra một mức mới duy trì được lâu dài thay vì một mức cao không giữ nổi.

Một khoản nhỏ hơn nhưng ổn định có ích hơn cho người nhận so với một khoản lớn rồi đứt.

Điều bài này không làm

Không nói nên gửi bao nhiêu, không nêu quy định hay chi phí chuyển tiền của bất kỳ nước nào, không tư vấn thuế hay tài chính, và không giới thiệu dịch vụ nào.

Mỗi gia đình có một cấu trúc trách nhiệm riêng mà người ngoài không đánh giá được. Thứ bài này chỉ ra là những chỗ mà kỳ vọng hình thành âm thầm — để chúng được nói ra thành lời trước khi trở thành mặc định.

Vì sao khoản tiền gửi về khó dừng?

Vì nó bắt đầu như một việc tạm rồi thành một phần ngân sách của gia đình ở nhà — tới lúc đó nó không còn là giúp đỡ mà là khoản thu được tính trước.

Vì sao nên phân biệt ba loại tiền gửi?

Vì tiền nuôi, tiền cho một việc cụ thể và tiền tích luỹ có bản chất khác nhau — gộp làm một thì khi có việc tài sản, không ai dựng lại được ai đóng góp gì.

Khi thu nhập giảm thì nên làm gì?

Báo sớm, nói rõ lý do bằng sự việc cụ thể, và đưa ra một mức mới duy trì được lâu dài — một khoản nhỏ mà ổn định có ích hơn một khoản lớn rồi đứt.

Gửi tiền về để mua tài sản thì sao?

Đó không còn là việc gia đình mà là việc pháp lý: tiền của một người, đứng tên người khác, tài sản ở nước khác. Hỏi luật sư ở Việt Nam trước khi chuyển, không phải sau.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88